Nó và Bội Kỳ ngồi xuống, hắn và Huy bây giờ cứ trố mắt ra nhìn, thật tội cho hai chàng, hết cú sock này đến cú sock khác.
-Giám đốc nghiệp vụ hacker đã xử lý xong rồi chứ_Nó nghiêm mặt nói nhưng giọng điệu là rất đùa cợt với hắn
-Thư chủ tịch, tôi vẫn chưa tìm được cách giải quyết_Hắn nhỏ giọng hơn khi nói đến đây
-Vậy sao, tôi hơi đề cao anh đó, nhưng không sao tôi phải nghĩ nát óc cả tuần mới tìm được cách giải quyết, anh chỉ mới hôm qua thì làm sao mà có thể được, có vẻ anh không chú tâm đến Cty, sự việc đã xảy ra lâu rồi mà anh vẫn không biết, buộc lòng tôi phải nghĩ cách thay anh_nó nói như đâm thẳng vào tim của hắn làm hắn ngượng chẳng biết nói gì.
-Con về phần giám đốc nghiệp vụ quản bá game, như tôi được biết thì anh phải nhanh chóng cho phát hành game mới thay cho cái bị hacker mới đúng chứ._Bội Kỳ nhíu mày nhìn sang phía Huy
-Thật ra tôi có suy nhĩ về phần đó nhưng thời gian không cho phép thưa chủ tịch_Huy nói nhưng nhìn theo hướng khác, vì sợ phảo đối mặt với Kỳ
-Thôi được rồi, chúng tôi cho các anh một cơ hội lần này, dù sao cũng đã giải quyết xong vụ việc, các nhân viên nên phát hành game mới, và cải tiến một vài phần mềm chống hacker quan trọng hơn nữa, đây là tài liệu để tham khảo, mọi người cầm lấy và nhớ làm cho tốt, buổi họp kết thúc_Nó nghiêm giọng nói.
Hắn và Huy nhanh chóng đuổi theo hai cô nàng
-Hai người là chủ tịch Cty sao_Hai tên cùng đồng thanh
-Không thấy sao còn hỏi vớ vẩn thể_Hai cô nàng cũng đồng thanh
Huy liền kéo tay Kỳ theo, khiến cô nàng đi như chạy vì bước chân Huy quá dài. Huy không nói gì, dẫn Kỳ đến khu vui chơi, hai đứa chơi cho thỏa thích, và coi như đó là lần hẹn thứ hai của mình.
-Em thật là, không nói anh gì hết_Giọng hắn trách móc
-Anh không hỏi thì em nói làm gì_nó đùa với hắn
-Em còn nói vậy nữa sao, anh phạt em bây giờ_Hắn vờ làm mặt nghiêm khiến nó phì cười
-Em thách anh đấy, giám không_nó ương bướng, ngẩng đầu lên mà nói
Hắn thấy vậy hôn vào môi nó, môi chạm môi. Hắn vội vàng chạy đi trước, để mình nó ngẩn ngơ đứng lại.
-Em đợi anh quay lại hôn cái nữa sao_HẮn quay người lại nói với nó
Nó bây giờ mới phản ứng, mặt đỏ lên, chạy theo hắn
-Anh đứng lại đó, anh chết với em_nó vừa hét vừa chạy theo hắn
-Em có thấy người nào bị dọa đánh mà đứng im chịu đòn không_Hắn quay lại đùa nó và lè lưỡi
-Em mà bắt được anh coi như anh sang Pháp với ba mẹ anh luôn đấy_nó hét lên, vừa hét vừa thở hổn hển
-Anh không đứng lại đâu, khi nào em hứa không đánh anh nữa, anh sẽ chuộc lỗi bằng cách mua bánh kem socola cho em_hắn hét lên để nó nghe thấy từ bánh kem socola. Lập tức nó đứng lại
-Em không đánh anh nữa, quay lại dẫn em đi ăn bánh kem đi_Nó nói mà mặt hớn hở vô cùng. Hắn bước lại, nắm tay nó chạy sang đường.
-Sao anh biết em thích ăn bánh kem socola vậy_nó vừa ăn vừa nói
-Cơ mật quốc gia, anh không nói đâu_hắn chọc ghẹo nó vờ như vẻ rất quan trọng
Nó khẽ đánh yêu hắn một cái rồi đưa thìa gần miệng hắn
-Nào, nói a đi anh_nó cười tươi nhìn hắn
-A_hắn nghe theo cái tính trẻ con của nó
-Măm, giỏi thế cơ
Hai đứa ngồi ăn bánh kem, đùa vui hồi lâu hắn chở nó về nhà, có vẻ hơi mệt về buổi hẹn thứ hai này nên nó ngủ thiếp đi trên xe, hắn nhìn nó ngủ mà lòng cảm thấy rất ấm áp.
* Giới Thiệu Nhân Vật: Cao Sang Sang em của Cao Hạo Du 17t Xinh đẹp học giỏi là Chủ tịch của một Cty Dược Phẩm K.W lớn nhất nước Úc.
Vị hôn thê của Thiếu gia Dương Lâm Sơn Hạo
Rất thương nó và tôn trọng nó.
*Dương Thượng Phong 17t là bạn thân của Khánh Duy và Sơn Hạo
Từng Được nó yêu thương rất nhiều và cũng yêu thương nó không kém, nhưng vì nghe lời nói của mẹ mà làm tổn thương nó. => Phong rất gét mẹ nên sống tự lập khi biết được bà lợi dụng mình.
ĐẠI TIỂU THƯ DANH GIÁ SNOW
Chương 12
“Có khó để giữ một ai khi đã từng buôg tay ta rồi
Có khó để nói rằng khi bên anh em chẳng thể xa rời
Đến lúc bỗng phải nhận ra bao lâu nay mình đã khiến nhau lặng im
Bỏ mất bao thời gian xin một lần.
Lang thang trên con phố bước chug bước ta bên nhau
Gạt đi mọi chuyện quá khứ có lẽ vẫn tốt hơn niềm đau
Em tin mai sẽ khác có cố gắng anh sẽ thấy là tất cả
Vì ai mà em đã trở thành người khác.” _nhạc chuông điện thoại nó vang lên
-Alô, Nguyệt Cầm nghe_nó thấy số lạ nên mới nói cả tên mình ra
-Đừng nói là em không lưu số điện thoại của bạn trai mình lại nhé_hắn gắt lên
-Anh biết luôn sao, làm thầy bói được đấy, haha_nó cố tình chọc hắn thêm, thực ra trước đó hắn gọi cho nó một lần, mà lúc đó nó lại gét cay gét đắng hắn nên chẳng thiết lưu số lại.
-Hừ, mai em đi học xem anh xử em thế nào nhá_hắn cũng trêu đùa nó
-Vầng, mai anh nhớ đi học nhá, không là trường chẳng có ai đi học đâu_nó nói với giọng rất chi là dthương
-Em nói vậy là sao_hắn thật sự chưa hiểu được ý của nó
-Mai là chủ nhật anh cũng đi học sao, cháu ngoan Bác Hồ có khác nhĩ, haha_nó cười qua điện thoại khiến hắn ngượng chết được
-Không thèm nói chuyện với em nữa, em đi ngủ sớm đi, em ngủ ngon, mơ thấy ác mộng nha, háhá_hắn cười còn man rợ hơn cả nó
-Em biết rồi, anh ngủ ngoan nha, nỗi ác mộng lớn nhất đời em là mơ thấy anh đó, haha_nó vừa nói xong thì tắt máy, hắn chẳng kịp ú ớ gì thêm, nhưng lại khẽ mĩm cười hạnh phúc.
Cốc…Cốc…Cốc
-Nguyệt Cầm mày cho tao ngủ chung nha_nhìn Kỳ đáng thương ứ chịu được
-Sao thế_nó hỏi lại Kỳ, vì trước giờ Kỳ rất gét chật chội
-Tại…tại…Khánh Huy mới dọa ma tao trong điện thoại_sắc mặt Kỳ lúc này tệ vô cùng, sắp khóc rồi
-Thôi, thôi, tao sợ tiếng thét kinh hoàng của mày khi khóc lắm biết không hả, đặt gối xuống ngủ đi, tao hơi mệt_nó nói xong hai đứa lăn đùng ra ngủ
Sáng sớm, khi bà quản gia vào phòng nó dọn dẹp, thấy hai đứa ôm nhau ngủ như trẻ còn bà khẽ mĩm cười. Sáng nay trời mưa rất to, khiến hai con heo ngủ nướng Bội Kỳ và Nguyệt Cầm phải thức dậy sớm. Hai đứa nó lên lịch đi ăn sáng trước, sau đó là shopping rồi kế tiếp là vào viện thăm một người. Hai đứa đội trời mưa mà đi, (thật ra là đi xe ôtô, tg phóng đại ý mà) đứa thì cấm cúi vào Ipad chơi game(Bội Kỳ), đứa thì chăm chú vào các thông tin được cập nhật trên mạng. Hai đứa đi hết nơi này đến nơi khác thế là hết ngày(tg tóm tắt phần này cho nhanh nhá m.n)...