Buổi họp bắt đầu. Mọi người thay nhau nói và nói. Pey im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng cựa quậy một chút để đỡ bị tê người, Aki ngồi vuốt vuốt tóc cậu, nhưng xem chừng vẫn rất chăm chú nghe ý kiến của mọi người bên dưới.
Tóm tắt sơ lược, Pey nghe thấy được lõm bõm ý chính đại loại là:
Rừng phong đỏ bị lũ Quỷ tộc đánh chiếm, chúng muốn đổi rừng phong đỏ lấy đá Thuỷ Tinh, đó là một loại đá quý hiếm có tác dụng đặc biệt nào đó. Trên thế giời chỉ có hai viên duy nhất. Hiện tại Aki giữ một viên. Cả gia tộc Ma cà rồng đều phản bác ý kiến trao đổi, một hai đòi đánh trả giữ bằng được đá Thuỷ Tinh. Khổ nỗi Quỷ tộc khá mạnh, để chống lại chúng cần triệu tập tất cả số Ma cà rồng trên khắp thế giới. Tuy nhiên tốc độ Ma cà rồng nhanh những ít nhất những nơi hẻo lánh cũng mất một tuần. Chúng lại sắp đến rồi, kết quả là cãi nhau mãi mà chưa tìm được cách giải quyết an toàn.
Pey nghe ngóng một chút, sau đó ngồi im lặng. Dáng vẻ suy tư nghĩ ngợi, rồi cúi đầu nhẩm nhẩm vài thứ gì đó. Aki nhìn thấy như vậy, tuy hơi khó hiểu nhưng cũng không nói gì thêm.
Bất chợt Pey ngẩng mặt lên, hỏi hắn một câu không đầu không đuôi:
-”Quỷ tộc sợ cái gì nhất?”
-”Băng.”
-”Thế tại sao Ma cà rồng các anh không dùng băng mà đuổi chúng?”
-”Nơi này khí hậu nóng, lấy đâu ra băng. Em cũng nhìn thấy rồi, cả lâu Đài chỉ có một phòng băng ướp Mai tuyết đó, còn lại thì không có.”
-”Vậy thì làm thêm nhiều phòng băng như vậy nữa.”
-”Phòng băng rất khó làm, một lần có thể tiêu tốn rất nhiều vụn đá Thuỷ Tinh, nếu cứ mài mòn đá Thuỷ Tinh, sẽ ảnh hưởng đến tác dụng của đá.”
-”Vậy dùng số băng trong phòng đi.”
-”Lượng băng đó không đủ.”
-”Được rồi. Tôi có thể giúp anh giải quyết chuyện này, chỉ có điều anh chắc sẽ không tin việc tôi làm.”-Cậu thì thầm với hắn, sau đó thở dài một cái. Cậu thật sự rất thích việc, ờ, cố vấn về vấn đề bày binh bố trận của hắn. Pey là một sinh viên khoa Sử, cậu rất thích đọc các loại binh pháp thời xưa. Với điều kiện kinh tế phát triển ngày nay, việc sử dụng kế sách lại càng hữu hiệu hơn.
-”Nói cho ta nghe em muốn làm gì?”
-”Này…”
___***___
Hai ngày sau, Quỷ vương dẫn hơn một trăm lâu la đến bìa rừng phong đỏ. Aki và Pey ở ngoài cổng Darkness, cùng với hai ba mươi Ma cà rồng cấp cao nữa, đứng thành một hàng bảo vệ lâu đài.
Quỷ tộc nhìn thấy bọn họ từ xa, liền oai hùng vượt qua rừng phòng đỏ, đến trước mặt họ thể hiện.
Quỷ vương của quỷ tộc là Jun Ho, nhìn thấy cậu ở bên cạnh Aki, liền ngay lập tức đem lòng yêu mến. Jun Ho cười khẩy, chào Aki một cái, sau đó cao giọng yêu cầu hắn giao rừng phong đỏ hoặc đá Thuỷ Tinh ra.
Aki ngữ khí lạnh lùng, khước từ cả hai yêu cầu.
Jun Ho nổi điên, phân bố các Quỷ nhân ùa đến gây chiến với bọn họ. Pey mỉm cười, mọi thứ theo đúng tính toán của cậu.
Bọn quỷ vừa mới áp sát vành ngoài, liền há hốc miệng mà dừng lại.
Ma cà rồng từ đâu bay ra rất nhiều. Trên tay thả xuống rất nhiều vụn băng, đúng hơn thì nó là đá bào.
Cả đội hình Quỷ nhân hùng dũng, chỉ một chút đã bị doạ tan bày xe nghé đạp lên nhau mà chạy. Jun Ho nhìn thấy vậy, tức điên người, nhưng cũng vội vã quay đầu ngược lại phìa bìa rừng.
Bìa rừng phong đỏ đột nhiên đổ xuống một trận mưa băng. Là do các Ma cà rồng thay nhau thả băng xuống. Cả lũ Quỷ nhân ngày càng hỗn loạn, la hét om sòm, cuối cùng bị đánh tan tác.
Số Ma cà rồng cao cấp còn lại cũng xông vào chiến. Quân số Quỷ nhân thiệt hại hai phần ba, những con cao lớn nhất mở đường máu cho Jun Ho trốn chạy, hắn trước khi đi còn quay lại nhìn Aki, hét lên một câu:
-”Ta nhất định phải cho ngươi sống không bằng chết.”
Pey hài lòng xem cả trận chiến. Số băng của phòng băng ướp mai tuyết đúng là ít, nhưng nếu bào nhỏ, lượng băng vụn sẽ ra rất nhiều. Có thể dùng vụn băng làm cho chúng nhụt chí, sau đó Ma cà rồng sẽ phản công.
Mưu kế lần này do cậu nghĩ ra, đã làm không ít Ma cà rồng vương tộc phải để ý. Họ đều muốn biết nam nhân bên cạnh Chúa Tể là ai? Tại sao lại đột nhiên xuất hiện, hơn nữa xem ra còn là người rất thông thạo về đánh chiến?
Xem ra Pey dạo này sẽ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý đây.
Có điều…không phải sự chú ý nào cũng tốt.
______——-ooO End Chap 9 Ooo——-______ —-ooO Chap 10 Ooo——-_____
Aki hôm nay có việc bận, đi ra ngoài từ sáng sớm, hơn nữa còn dặn sẽ về muộn.
Cậu không bị cấm túc nữa, ít nhất có thể quanh quẩn trong toà nhà phía Tây của Darkness cũng là nơi ở của Aki và cậu hiện giờ.
Pey một mình lẩn thẩn trong phòng, đến lúc buồn bã không chịu được nữa, đành bỏ ra ngoài sân hoa.
Nơi này nằm ở phía sau của toà nhà chính Darkness, thắp sáng bằng lân tinh màu vàng dịu như ánh mặt trời, hoa cỏ trồng khá nhiều. Coi như ngoài phòng ướp Mai tuyết, nơi này là nơi còn lại có chút sự sống.
Cậu ngồi dưới gốc cây phong, giơ tay bắt lấy một chiếc lá đỏ thẫm, huơ đi huơ lại trước mặt. Lá phong đỏ thẫm, ánh sáng thấu qua tạo thành màu nâu nhạt, đổ dài lớp màu xuống vạt áo trắng của cậu.
Pey nghịch ngợm như vậy một lát, rồi ngủ thiếp đi.
Cũng không biết thời gian trôi qua đã bao lâu, cho đến khi cảm giác có ai đó đang nhìn mình, Pey mới lười biếng mở mắt.
Là một cô gái. Ánh mắt linh động nhìn vào cậu, không ngừng phát ra từng tia dò xét.
Cô ấy rất xinh xắn, mái tóc màu hạt dẻ rủ xuống hai bờ vai nhỏ nhắn, trên người mặc một bộ váy màu lam nhạt, thanh thoát dịu dàng.
Pey ngồi dậy, sau đó nhanh miệng hỏi cô gái đó:
-”Cô là ai?”
-”Tôi là Bella. Tôi là Yêu nữ mới đến Darkness.”
-”Ra vậy. Vậy cô ở đây, tôi phải về phòng.”
-”Anh…có thể ngồi lại với tôi một chút thôi?”-Bella nhìn cậu với ánh mắt cầu xin, miệng cười lên một đường nổi bật giữa ánh sáng không ngừng lấp lánh.
Pey vô thức gật nhẹ một cái. Thôi thì cậu ở lại với cô ấy một chút cũng chẳng sao, Aki cũng còn lâu mới về.
Bella gật đầu, vỗ vỗ xuống lớp cỏ bên cạnh, ý nói cậu ngồi xuống:
-”Anh, là Pey, đúng không?”
-”Làm sao cô biết?”-Pey yên vị, quay sang Bella hơi nhếch môi hỏi một tiếng....